Có hai hạt giống nằm cạnh  trên một mảnh đất màu mỡ tâm sự với nhau.

Hạt giống thứ nhất nói: “Tôi muốn được lớn lên! Muốn được sinh trưởng và cắm rễ thật sâu dưới lòng đất, lộc đâm xuyên lên mặt đất… Tôi muốn bản thân sẽ như một chuông báo đâm chồi nảy lộc để báo hiệu mùa xuân đã về. Tôi muốn được đắm mình sưởi ấm dưới ánh nắng ấm áp của mặt trời và hứng trọn những giọt sương ban mai đọng lại trên cánh hoa…”

Hạt giống thứ hai thì nói: “Tôi lại không muốn đâm rễ xuống sâu xuống lòng đất, bởi tôi không biết mình sẽ phải gặp những thứ gì trong bóng tối. Còn nếu tôi đâm chồi lên mặt đất rắn chắc này thì những nhánh mầm non nớt của tôi sẽ bị gãy hỏng mất,.. Hoặc có khi tôi đâm chồi lên rồi bị một con ốc sên ăn mất thì sao? Nếu tôi nở hoa có thể những đứa trẻ sẽ tiện tay hái hoa. Vậy nên tốt nhất là tôi vẫn cứ đợi đến khi nào an toàn đã.”

Rồi hạt giống thứ nhất được như ý nguyện, đâm chồi nảy lộc và nở rộ lên thành một bông hoa tuyệt đẹp, người người đi ngang qua đều tấm tắc khen. Còn hạt giống thứ hai thì cứ mãi chờ đợi thời điểm thích hợp như ý muốn ban đầu. Thế nhưng, vào một buổi sáng mùa xuân, một con gà mái đi loanh quanh trên mảnh đất, nó tìm thấy hạt giống thứ hai đang nằm đợi và nhanh chóng ăn mất.

Vậy cuối cùng, hạt giống thứ hai được gì sau quyết định của mình? Nó chưa một lần được trải qua những thời khắc tuyệt vời trong quá trình sinh trưởng, cũng chưa được một lần tỏa sáng dưới ánh nắng mặt trời. Cuộc đời cũng như thế, thời gian của mỗi người là hữu hạn, nếu cứ mãi chờ đợi thời cơ thích hợp thì vô tình bạn lỡ mất những giây phút quý báu của bản thân, cũng bỏ lỡ biết bao cơ hội tốt đẹp phía trước. Chẳng ai dám chắc khi nào là thời điểm an toàn và thích hợp để bắt đầu. Thế nên, đừng chờ đợi bất cứ thời điểm nào hết, bởi khi đã quyết định chinh phục một điều gì đó thì bạn tự khắc phải sẵn sàng đương đầu với bất kì khó khăn, thử thách nào mà mình sẽ gặp phải. Cuộc đời không cho bạn thời gian để chờ đợi, nhưng nó luôn cho bạn quyền quyết định sẽ sống và đối mặt với mọi thứ như thế nào.

N.Quỳnh