Người hiểu một chút về minh triết phương Đông cổ đại đều biết: “Nhất mệnh, nhị vận tam phong thủy, tứ tích âm công ngũ độc thư”. Đọc sách để thay đổi vận mệnh thì khả năng rất nhỏ. Hoàn toàn dựa vào nỗ lực hậu thiên để thay đổi vận mệnh thì rất yếu.

Người phương Tây có câu danh ngôn rằng: “Nhân loại hễ suy nghĩ thì Thượng Đế liền cười”.

Những năm 80 thế kỷ 20, người đứng đầu Đảng Cộng sản Trung Quốc là Đặng Tiểu Bình đưa ra thuyết con mèo: “Bất kể là mèo đen hay mèo trắng, bắt được chuột là mèo tốt”. Chỉ trong một thời gian, có rất nhiều người Trung Quốc tìm mọi cách kiếm tiền, không từ một thủ đoạn nào, khi có người chất vấn về việc làm giàu có chân chính hay không, họ đều lấy lý luận con mèo ra để biện giải.

Thực tế số lượng người theo lý luận con mèo mà có thể thực sự phát tài thì cũng là con số nhỏ. Có người có được tài sản rồi, nhưng cũng rất nhanh chóng bị mất đi.

Khương Nguyên Long người vùng Trương Yển huyện Kim Sơn, làm giàu bằng nghề nông. Ruộng đất mà ông mua được phần lớn đều là có được nhờ tâm kế. Ông lại nâng cao lợi tức bằng cách thấy ai có ruộng tốt nhà đẹp thì sẽ thừa lúc người ta túng quẫn mà cho họ vay nặng lãi. Bởi lợi tức quá cao, lãi mẹ đẻ lãi con, chỉ một thời gian không lâu đối phương sẽ khó mà hoàn trả được. Lúc này, Khương Nguyên Long sẽ tịch thu ruộng đất của người ta. Mua bán, tịch thu một cách hèn hạ như vậy, suốt 20 năm ông đã có được mấy nghìn mẫu ruộng.

Về sau, Khương Nguyên Long sinh được một cậu con trai, đặt tên là Khương Đức Chương. Khương Đức Chương chơi bời lêu lổng, không màng đến việc nhà, cũng không theo nghiệp làm ăn, mới 20 tuổi đã sa đà vào cờ bạc, rượu chè, gái gú. Mỗi lần đi ra ngoài đều cầm theo giấy tờ đất đổi 10 lạng bạc lãi suất cao của người ta, rồi chơi đến khi thua trắng hết số bạc mới chịu ngưng. Đợi đến hôm sau khi cậu đi viết giấy nợ, người ta lại cố tình dối gạt cậu rằng: “Rõ ràng hôm qua cậu mượn 50 lạng bạc, sao chỉ sau một đêm lại quên mất rồi?”. Khương Đức Chương cũng không tranh biện, liền viết giấy nợ 50 lạng bạc đưa cho người ta, trước sau chưa từng nghĩ sẽ trả tiền để lấy lại giấy tờ nhà đất. Người khác thấy cậu dễ bị lừa như vậy, đều xúm lại bày trò dối gạt. Chưa đến 10 năm, Khương Đức Chương đã hoang phí hết toàn bộ gia sản, sau cùng nghèo đói mà chết. (Nguồn: Tọa Hoa Chí Quả)

Chưa đến 10 năm, Khương Đức Chương đã hoang phí hết toàn bộ gia sản, sau cùng nghèo đói mà chết.

Chưa đến 10 năm, Khương Đức Chương đã hoang phí hết toàn bộ gia sản, sau cùng nghèo đói mà chết. (Ảnh chụp màn hình phim Tam Tự Kinh)

Người hiểu một chút về minh triết phương Đông cổ đại đều biết: “Nhất mệnh, nhị vận tam phong thủy, tứ tích âm công ngũ độc thư”.  Đọc sách để thay đổi vận mệnh thì khả năng rất nhỏ. Hoàn toàn dựa vào nỗ lực hậu thiên để thay đổi vận mệnh thì rất yếu.

Trên thực tế, nếu trong mệnh không có của cải thì dốc toàn bộ tâm sức vẫy vùng, mạo hiểm cả tính mệnh cũng không có được tài sản. Cốt lõi của việc có được tài sản hay không là có đức hay không. Đức tồn tại ở không gian vi quan, bất kỳ người nào có được vật gì bên ngoài đều là do đức đánh đổi, là do đức trong quá khứ nhiều hay ít định ra thiện báo hay ác báo.

Có được thì có mất, không được thì không mất. Đây là Thiên lý, ai cũng không thể trái lại, chống lại được. Nếu trong mệnh đã chú định là có của cải, nhưng thời điểm chưa đến thì của cải cũng không thể đến trước được. Tiền đề chân chính có được của cải là: Thứ nhất là trong mệnh có. Thứ hai là thời gian đến rồi thì mới có được. Nếu không thì khó mà có được.

 

Con đường chính đáng để có được tài sản là: Thứ nhất là thông qua nỗ lực chân chính, bỏ mồ hôi công sức, không dính dáng đến tội lỗi mà có được. Thứ hai là dùng đức trong quá khứ đánh đổi lấy tài sản.

Con đường không chính đáng có được tài sản là: Không từ một thủ đoạn nào để có được, có thể thay đổi vận mệnh nhất thời, nhưng hậu quả vô cùng đáng sợ. Người mà thông qua những thủ đoạn bất chính để có được tài sản thì của cải họ cũng không được hưởng thụ, tuổi thọ ngắn, sức khỏe mất, không có vị trí trên thiên đường, chỉ có chỗ nơi địa ngục, phải chịu nhiều khổ nạn.

Trên thực tế, thích cao muốn xa, muốn công danh lợi lộc trước mắt, và bất chấp thủ đoạn là 3 phương pháp bất chính để có được của cải.

Phú quý chân chính, thứ nhất là nỗ lực; thứ hai là tiếp tục tích lũy đức hạnh, thứ ba là có của cải nhưng trong tâm có thể buông bỏ được, không phải là nô lệ của của cải, không có gánh nặng trong tâm. Của cải như thế mới là an toàn. Có đức mới có tiền tài, đức dày chở vật, Đức là gốc rễ quyết định của cải.

Theo NTDVN