Trong giao tiếp xã hội, việc nhìn người là vô cùng quan trọng. Bất kể là kết giao bạn bè, tìm người tri kỉ, hay chỉ đơn giản là xã giao, hoặc tìm đối tác làm ăn thì việc nhìn nhận và đánh giá một con người vô cùng quan trọng. Điều này sẽ ảnh hưởng đến cả cuộc đời và sự thành bại của sự nghiệp, công việc của bạn. 5 tuyệt chiêu dưới đây được cổ nhân xưa đúc kết lại giúp chúng ta có thể nhìn nhận một người sao cho đúng.

(Ảnh minh hoạ)

Vẻ bề ngoài

Cổ nhân rất coi trọng vẻ bề ngoài, nhưng mà vẻ bề ngoài trong mắt người xưa, không phải lấy đẹp xấu luận anh hùng, mà là chú ý đến thần sắc, thần thái.

Một lần, khi tiếp đón sứ giả Hung Nô, Tào Tháo tự thấy bản thân mình dáng người thấp bé, tướng mạo không có gì nổi bật, đã cho Thôi Diễm cao lớn đóng thế mình. Còn ông đứng cạnh Thôi Diễm và cầm một thanh kiếm, giả làm lính hầu.

Khi vị sứ giả này về nước, Tào Tháo cho gián điệp hỏi sứ giả : “Ngươi thấy Ngụy Vương (Tức Tào Tháo) trông thế nào?
Vị sứ giả trả lời: “Thừa tướng trông trang nghiêm và lịch sự, nhưng người cầm kiếm đứng cạnh ông ta mới thực sự là anh hùng“.



Trong sách sử có ghi lại, Tào Tháo “dung mạo đoản tiểu, thần minh anh phát”, ý rằng ông tuy có tướng mạo thấp bé, nhưng toát ra thần sắc của một anh hùng.

Tăng Quốc Phiên đã từng nói: “Công danh của một người phải nhìn vào khí phách, phú quý nhìn tinh thần”. Khí phách của một người có công danh chắc chắn sẽ bất phàm. Một người nghèo hay giàu phải nhìn vào tinh thần, tinh thần tốt ắt sẽ phú quý, tinh thần không tốt ắt nghèo khó.

Vậy nên muốn người khác đánh giá cao thì bước đầu tiên bạn phải có thần thái tốt.

Kính ở tài hoa

(Ảnh minh hoạ)

Tương truyền rằng khi đại văn hào Tô Đông Pha đến Hàng Châu nhậm chức tri châu, một ngày nọ đến du ngoạn tại một ngôi chùa. Vị phương trượng không hề biết gì và đối đãi với ông như một vị khách bình thường. Ông ta chỉ thản nhiên nói: “Ngồi”. Lại xoay người nói với tiểu hòa thường: “Trà”. Tiểu hòa thượng thấy thế bèn bưng lên một chén trà cũ đã nguội. Sau khi hàn huyên vài câu chuyện, phương trượng cảm giác vị khách này ăn nói lưu loát, quả là không tầm thường, hơn nữa phong thái phi phàm, liền mời khách vào trong phòng đàm đạo. Sau khi vào phòng, phương trượng khách khí nói: “Mời ngồi!”. Lại bảo tiểu hòa thượng: “Kính trà!”. Lần thứ hai vị tiểu họa thượng bưng lên một chén trà tương đối thơm đến.

Sau một hồi trò chuyện, phương trượng biết được vị khách này chính là đại thi nhân tiếng tăm lừng lẫy Tô Đông Pha, vội vàng thở dài cung kính dẫn ông vào phòng khách, không ngớt lời nói: “Kính mời ngồi!”. Rồi lại gọi tiểu hòa thượng: “Kính trà thơm!”. Lúc cáo biệt, phương trượng mời ông đề lên mấy chữ làm lưu niệm. Tô Đông Pha suy nghĩ một hồi, mỉm cười múa bút, viết lên một câu đối.

Tọa, thỉnh tọa, thỉnh thượng tọa”. (Ngồi, mời ngồi, kính mời ngồi).

Trà, kính trà, kính hương trà”. (Trà, kính trà, kính trà thơm).

Vị phương trượng lúc đó mới thấy xấu hổ đỏ bừng mặt, không nói được lời nào.

Phù hợp tính cách

Trong “Kịch Dịch” có viết: “Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu. Thủy lưu thấp, hỏa tựu táo”, nghĩa là đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu; nước chảy xuống thấp, lửa bén tới chỗ khô.

Các sự vật cùng loại thì sẽ cảm ứng lẫn nhau. Con người cũng như vậy, có cùng tính cách thì dễ dàng hòa hợp.

Mặt khác, người mà có thể hòa hợp với tất cả những người khác, thì cần phải có tu dưỡng, tính khí ôn hòa cẩn thận, chính giống như lời nói của cổ nhân: “Vọng chi nghiễm nhiên, tức chi dã ôn!”, ý là trông xa thấy trang nghiêm, đến gần thấy ôn hòa.

Có người có thể dung mạo chỉ bình phàm, không mấy đặc biệt, nhưng lại có tính cách lôi cuốn, khiến cho người khác cảm thấy thoải mái, dễ dàng kết bạn. Những người như vậy, giống như nghe một khúc nhạc nhẹ nhàng, tựa như uống một ly trà nóng hay ngắm một đóa hoa đang lẳng lặng nở, trong tĩnh lặng mà thản nhiên vui sướng.

Lâu dài nhờ thiện lương

(Ảnh minh hoạ)

Mạnh Tử nói: “Quân tử mạc đại hồ dữ nhân vi thiện”, ý rằng bậc quân tử chẳng có gì lớn lao bằng cùng với người làm điều thiện.

Thiện lương sẽ không làm tổn hại chính mình, không phải là điều mà người ta vẫn cho rằng “ngựa tốt liền bị người khác cưỡi, người lành tất bị bắt nạt”.

Thiện lương chính là làm điều tốt giúp đỡ mọi người, người có tấm lòng thiện sẽ mang lại hạnh phúc cho người khác và cho chính bản thân mình.

Lý Thúc Đồng trước khi xuất gia là một nhạc gia nổi tiếng, cũng là giáo viên dạy nhạc. Một lần nọ đang trong giờ học, có một học trò ngồi dưới không chú ý nghe giảng mà xem sách giải trí, một học trò khác thì khạc nhổ lung tung. Lý Thúc Đồng ngay tại lúc đó im lặng không nhắc nhở gì.

Sau khi tan học, ông  gọi hai người học trò kia ở lại, bằng ngữ giọng nhẹ nhàng, ông nhắc nhở hai trò lần sau ngồi học không nên có hành vi như vậy nữa.

Hai cậu học trò bắt đầu biện bạch, Lý Thúc Đồng bèn hướng về hai trò cúi đầu rất nghi lễ, hành động này khiến hai đứa trẻ lúc đó đỏ bừng cả mặt.

Chỉ có thiện lương mới có lực tác động sâu sắc, làm một người có tấm lòng thiện lương, hết thảy mọi thứ giả dối sẽ bị chùn bước, chỉ có một thứ có thể ngang hàng cùng nó, đó chính là sự tôn trọng.

Cuối cùng là nhân phẩm

Nhân cách là vàng, càng thuần khiết phẩm chất nhân cách càng cao. Trong đời người nhân phẩm chính là cốt lõi, để làm được việc trước tiên phải biết cách làm người, đó chính là đạo lý bất biến từ thiên cổ.

Cách làm người không chỉ thể hiện trí tuệ của một người, mà còn thể hiện sự tu dưỡng của người đó. Một người cho dù thông minh, giỏi giang đến đâu, có điều kiện tốt thế nào đi chăng nữa mà không hiểu được cách làm người, nhân phẩm không tốt thì sẽ ảnh hưởng rất không tốt đối với cuộc đời họ.

Làm người lấy đức, đối đãi với người lấy chân thành, làm việc cần cù siêng năng làm gốc. Làm người phải có chí khí, làm việc phải có năng lực và chính trực. Nhân phẩm và năng lực cũng giống như tay trái và tay phải vậy, nếu chỉ có năng lực mà không có nhân phẩm thì người đó cũng giống như bị tàn tật.

Không phải ai sinh ra đều đã có khả năng lãnh đạo, tài năng phải được rèn rũa qua thực tế, kinh nghiệm phải được tích lũy qua thời gian. Nhưng làm người không tốt, thì muốn làm gì cũng đều phí công. Kết giao với những người có nhân phẩm không tốt, ắt sẽ có những rủi ro. Làm người phải có khí phách, niềm đam mê sự nghiệp, ôn hòa với bạn bè mà tránh xa thị phi.

Dựa vào tố chất để đối nhân xử thế, dựa vào sự nỗ lực để làm nên sự nghiệp, dựa vào phẩm đức để làm người. Phẩm hạnh là nội hàm bên trong của một con người, thanh danh là vẻ bề ngoài của một con người. Một người nếu nhân phẩm không tốt, thì cho dù tài giỏi đến đâu cũng có thể mắc sai lầm trong những thời điểm then chốt. Hơn nữa năng lực càng giỏi thì tổn thất mang đến cũng càng lớn.

Là người có trách nhiệm, không hề giả dối, thái độ làm việc đoan chính chứ không cẩu thả qua quýt. Người có phẩm hạnh không tốt sẽ chẳng có ai tín nhiệm, so với năng lực thì phẩm chất toát lên từ bản thân của người đó quan trọng hơn nhiều. Làm người muốn đi được xa hơn thì nhất định phải có nhân phẩm tốt. Người nhân phẩm tốt cho dù đi đến đâu cũng thành công tỏa sáng.

Minh Tâm

Xem thêm: